Bước vào sơn động, đưa mắt nhìn quanh hai bên, hai người Tiểu Ngọc phát hiện trên vách động có những dòng chữ mờ ảo cùng vài bức bích họa tàn khuyết. Thậm chí, bản thân vách động cũng chẳng phải một khối liền mạch, mà giống như những mảnh vỡ từ một công trình kiến trúc sụp đổ chồng chất lên nhau, tựa vào nhau, trải qua năm tháng bị nước mưa xói mòn, thẩm thấu rồi hòa lại làm một.
"Có lẽ vào thời xa xưa, nơi đây từng là một tòa cung điện."
Dẫu chưa khai mở tuệ nhãn, Giang Lưu vẫn có thể phỏng đoán được đôi phần diện mạo thời viễn cổ của nơi này.
Sau đó, hắn bước về phía một góc vách đá có chữ viết tương đối rõ ràng. Bên trên khắc giáp cốt văn, hoàn toàn khác biệt với văn tự hiện đại, người thường tuyệt đối không thể hiểu nổi.




